Thứ Hai, 8 tháng 8, 2011

Pháp thoại

Theo như tôi được biết thì chiến tranh và mọi điều gây đau khổ phiền não trong thế giới này là do vô minh và ái dục. Vô minh khiền người ta không hiểu nhân -quả tương quan nên chạy theo những khuynh hướng - quan kiến sai lầm để thỏa mãn bản ngã. Vô minh cũng khiến người ta đắm say trong ái dục, mà chuyện ăn uống chỉ là một khía cạnh của ái dục. Không chắc mọi người ăn chay thì sẽ không có chiến tranh và bạo động. Rudolpher Hittle là một người ăn chay khá thường xuyên và ông ta cũng yêu thú vật, nhưng vì ngã kiến (ngã kiến của ông ta gắn liền với dân tộc và quốc gia nơi ông ta sinh ra) nên ông đã gây chết chóc cho bao nhiêu triệu người. Xứ Ấn độ và Sri Lanka, do tin tưởng vào đạo Hindu hay Đạo Phật, rất nhiều dân chúng ăn chay và không giết hại động vật, nhưng họ đâu có tránh được chiến tranh -thiên tai và bạo động. Tuy nhiên, có một điều tốt đẹp ở những xứ sở đó là các loài chim muông thú vật sống rất tự do, không phải sợ hãi lẩn trốn con người.
Mỗi lần nhớ về Việt nam, tôi không khỏi đau lòng vì vết hằn của chiến tranh và những hận thù oan trái còn đó trong lòng người con Việt, cho dù đất nước đã thống nhất hơn 30 năm, lòng người còn chia cắt phân biệt và tiếp tục gây oan trái cho nhau. Sở dĩ có điều này là vì họ sống và cảm nhận cuộc sống theo những ý tưởng và định kiến trong đầu, không phải theo thực tế đang là. Đó chính là vô minh. Còn những người ở VN và Trung quốc thì sao? Họ ăn uống và tìm mọi cách thỏa mãn các giác quan và thú tính khi có cơ hội, họ giết hại mọi loài chỉ để thỏa mãn vị giác. Con thấy thương không chỉ con người, mà cho cả những con thú sinh ra trong những xứ sở như vậy.
Vấn đề là chúng ta có thể làm gì để thay đổi tình thế? bạo động ư? không thể rồi, vì Kinh Phật nói rõ "hận thì không thể dập tắt hận thù. Chỉ có lòng từ bi mới dập tắt được hận thù." Thỏa hiệp ư? đó là sự hèn nhát và tự điều kiện hóa mình trong những điều kiện bất thiện để mãi trôi lăn trong thế giới Ta bà đầy phiền não nghiệp chướng mà không có lối thoát.
Chỉ có cách duy nhất là con đường giáo dục nhân cách và giáo dục tâm linh, khiến con người hướng thiện, bớt ích kỷ và bản năng hơn. Con đường này đã được dạy rất rõ trong Kinh Phật: hãy dạy người ta bố thí không phân biệt giới tuyến, chủng tộc, giai cấp, màu da, giới tính, chủ nghĩa, vv. Hãy dạy người ta giữ giới vì sự an vui của chính họ và sự an vui của những người quanh họ. Dạy đời sống tri túc biết đủ để không tham lam vô độ dẫn đến bóc lột thiên nhiên và bóc lột những người kém thông minh hơn để thỏa mãn dục tính của mình. Hướng người ta đến đời sống tâm linh (thiền tập), nhận biết các khuynh hướng bất thiện để đừng bị chúng khuynh đảo dẫn đến tạo tác các ác nghiệp, nhận biết nguyên nhân của mọi khổ đau là vô minh- ái dục, tham lam, sân hận, si mê, ngã mạn, ích kỷ, thủ chấp, vv. Và hướng dẫn họ phát triển những thiện tâm như từ, bi, hỷ, xả, buông bỏ định kiến cố chấp, học hỏi để tự hoàn thiện bản thân, vv.
Tất cả những điều này là trách nhiệm của người xuất gia như chúng ta. Vì chúng ta từ bỏ gia đình sống đời đạo hạnh là để làm gương cho hàng tại gia cư sĩ, để nuôi dưỡng niềm tin cho họ, và làm sinh khởi lòng tin nơi người chưa có đức tin. Nếu không làm được điều này, mà xu thế theo thời đại hay đảng phái chính trị, hay nhóm người bè phái chỉ muốn đả kích lẫn nhau để đem lợi về cho mình, thì có xứng đáng là 'trưởng tử như Lai" không?
Vài dòng tâm sự cùng người bạn đạo, có gì sơ sót xin được lượng thứ.
Trong Pháp Bảo
https://studio.youtube.com/video/jWomGZbS7sw/edit

Gmail - Mục đích cứu cánh của đạo Phật: Gắng giữ tâm thanh tịnh - scphaphy@gmail.com

Gmail - Mục đích cứu cánh của đạo Phật: Gắng giữ tâm thanh tịnh - scphaphy@gmail.com
https://www.youtube.com/watch?v=F4tE-80T6GY

Thứ Năm, 4 tháng 8, 2011

Mẹ tôi

Trong một giờ học Tiếng Anh với Annie, tôi chợt nhận ra rằng bà ta có những nét tính cách rất giống mẹ tôi. Chỉ có điều bà ta trẻ hơn mẹ tôi đúng 23 tuổi, nghĩa là thuộc về một thế hệ khác. Tôi thích Annie, vì bà gợi tôi nhớ về mẹ, một người phụ nữ Việt nam già cả và quê mùa. Annie được sinh ra ở gần Perth thuộc miền Tây Úc, và là một nhà sinh học, còn mẹ tôi thì sinh ra ở Hà tĩnh, thuộc miền Bắc Trung bộ.
Mẹ tôi không được học nhiều, chỉ tới lớp 3 hay lớp 4 của trường bình dân học vụ thời kháng chiến chống Pháp. Mẹ mồ côi cha từ khi mới 3 tháng tuổi, là con út của một góa phụ nghèo khổ và mù chữ có 4 người con. Mẹ rất siêng năng và có nhiều kinh nghiệm thực tế, điều khiến chúng tôi rất kính trọng và thương yêu mẹ. Mẹ thông minh, tháo vát và rất tốt nữa, một lòng tốt chân chất và tự nhiên chỉ có ở những người quê mùa chưa bao giờ biết đến những phồn hoa và tráo trở của thành thị. Nhưng mẹ cũng rất nghiêm khắc với chúng tôi. Kỷ niệm của tôi về mẹ rất nhiều, nhưng tôi không bao giờ gọi lên được những phút giây âu yếm mẹ dành cho tôi. Hình như mẹ không biết hôn hay vuốt ve chiều chuộng, nhưng mẹ cũng chưa bao giờ nói những lời chì chiết nặng nề với tôi. Tôi chỉ có thể nhớ một lần duy nhất mẹ đánh tôi… bằng sợi lạt gói bánh chưng! (Mẹ đánh chỉ như phủi bụi trên áo tôi, và tất nhiên là khi sợi lạt mềm xèo kia chạm đến thân thì tôi, cô bé tinh nghịch thủa ấy đã cao chạy xa bay).
Thời còn nhỏ, tôi hay bị sốt cao và nhiều khi mê mệt trong những cơn sốt đó. Trong hôn mê, tôi thấy lửa cháy và tôi hoảng sợ cố gắng thoát ra khỏi căn nhà đang bốc cháy. Rồi tôi thấy một cô tiên đến ngồi bên tôi, nhẹ nhàng phủ những cánh hoa mềm mại và mát mẻ lên trán tôi. Cô tiên thật đẹp nhưng hình như không chạm vào được, cô ở ngoài tầm với khi tôi cố gắng nhấc cánh tay nặng nề lên để chạm vào cô. Sự nỗ lực đó khiến tôi bừng tỉnh khỏi cơn mê và mở mắt ra… chỉ thấy mẹ đang ngồi bên cạnh dịu dàng chườm nắm lá ngải cứu lên cái trán đang bừng bừng trong cơn sốt của tôi. Tôi nhìn trân trân vào gương mặt xương xao và cằn cỗi của mẹ. Vâng, mẹ không giống như cô tiên mà tôi thấy trong giức mơ, nhưng… mẹ đã nhẹ nhàng đứng lên và bước đi chỗ khác mà không nói lời nào với tôi. Những lần như vậy nước mắt tôi lại trào lăn trên gò má ửng hồng và nóng ran do cơn sốt. 

Messages (20)

Messages (20)

Thứ Năm, 17 tháng 2, 2011

Thân gửi Phật tử ,


Vào dịp năm mới theo phong tục người Việt, thân chúc quí vị tiến tu, tâm bình và nhiều an lạc.
Không biết do đau, thời gian gần đây SC nhận được khá nhiều emails từ một số Phật tử mà sư chưa bao giờ gặp mặt. Lần này Sc quyết định hồi âm vì đọc bài viết nói về sự chia rẽ của giới tu hành trong hàng ngũ Tăng Ni Phật giáo hải ngoại, đây cũng là điều làm Sc rất bận tâm và hơi buồn khi thấy hình như cộng đồng người Việt ở hải ngoại không có sự đoàn kết. Tuy Sc là người "sinh sau đẻ muộn" thuộc lớp hậu sinh, nhưng vì giác ngộ lẽ vô thường trong đời sống khá sớm, nên đã đầu Phật xuất gia và học hỏi, tu tập ở những truyền thống phật giáo khác nhau. Biết rằng "Tất cả chỉ là Một nhưng hiện ra muôn ngàn hình tướng, hợp tan, tan hợp, nhận lấy, bỏ đi, có đó rồi mất đó, yêu đó rồi ghét đó, tôn sùng đó rồi mạt sát đó, trong từng sát-na. Tất cả tưởng chừng như thật nhưng không có gì thật cả. " như cư sĩ Van Binh đã viết, nhưng với tâm thức chưa giác ngộ thì những thị phi thay đổi của danh tướng, địa vị và tình cảm lại thực. Vì nó thực và cảm nhận được nên gây ra nỗi đau trong tâm hồn người đang tu hay chưa tu đến nơi đến chốn. 
Những bức xúc của quí vị thực đáng trân trọng và cần được chia sẻ. Là một người tu, Sc cảm ơn quí vị đã chia sẻ những tâm sự rất thực như vậy. Vô thường trong đời sống là thực, khổ đau trong kiếp người cũng là thực,xin đừng nói không khi trí tuệ chưa đạt đến kim cang bát nhã! Vì như vậy chỉ là sự lừa dối lòng mình. Có lẽ giáo lý tánh không đã trở thành vị thuốc quá liều nên hàng ngũ tu hành Phật giáo trong một số truyền thống có danh xưng là Đại thừa nhưng không độ nổi mình, làm sao có thể là cỗ xe lớn cho quần chúng?
Trong tiến trình tu hành phải có tuần tự từ Giới đến Định và Tuệ rồi mới có Giải Thoát. Nếu người tu hành bỏ giới, cũng không tu tập định và tuệ làm sao có giải thoát mà nói không? Vì tâm thiếu tu tập, chưa phát triển nên mới thấy hình tướng muôn hình vạn trạng do tâm điên đảo chạy theo phiền não nghiệp chướng mà ra. 
Sc nói như vậy không có ý khinh bỉ ai hết, cho dù người đó là hàng xuất gia hay tại gia cư sĩ hay là ngoại đạo. Trong thâm tâm, Sc rất kính ngưỡng những bậc huynh trưởng dù dòng đời sóng gió tha hương, dù thời cuộc đổi thay trắc trở, quí vị vẫn giữ được đạo tâm, đó là điều đáng quí vô cùng! Thật đáng tán thán là những vị tu sĩ ngày đi làm trả tiền chùa, nhưng thứ Bảy Chủ nhật vẫn mở cửa từ bi chào đón những người con tha hương quay về nẻo giác. Nhưng cũng qua bức tranh đó, SC thấy vì hoàn cảnh kinh tế, xã hội mà quí Thầy cô đã phải làm việc quá nhiều nên hình như không có nhiều thời gian để tu học một cách có hệ thống. Điều này dĩ nhiên tác động lên đời sống tu hành của các vị đó. Đi ra tiếp xúc bon chen với thiên hạ nhiều thì tâm phan duyên, lâu ngày cũng bon chen tỵ hiềm như người đời vậy. Quí vị đó phải bương bả kiếm sống chứ không phải sống trên sự cúng dường của đàn na tín thí như thời Phật còn tại thế, hay như những tu sĩ sống trong các quốc gia mà phật giáo là quốc giáo như Thái lan, Miến điện, Tích lan, do đó họ có thể không cảm thấy trách nhiệm nặng nề của bậc xuất gia là tu giới -định-tuệ để tìm cầu giải thoát, do đó sự chia rẽ, mạnh ai nấy sống là một hệ quả tất yếu thôi. Khi họ lệ thuộc vào hàng taị gia mà khi những người tại gia lại còn nhiều tham sân si, không nhiều tâm kính ngưỡng Tam Bảo, rồi khi thích thì đưa người mình tôn sùng lên mây, khi không thích nữa thì cho xuống địa ngục chơi! Đối xử với Tăng- ni như những đào kép cải lương, thì làm sao quí vị tu sĩ đó dám từ bỏ quyền lực và tiền bạc để trọn tâm tu hành? Đây quả là một vấn nạn cho phật giáo Việt nam.
Sc đã từng sống trong những cộng đồng phật giáo khác nhau, thấy ưu và khuyết điểm của từng nhóm hay hệ phái Phật giáo, suy tư tìm một hướng đi thích hợp cho phật giáo thế kỷ 21, không chỉ riêng cho người Việt mà cho nhân lọai nói chung (hơi Bồ tát một chút, nhưng chỉ là suy tư &nỗ lực cá nhân thôi), thấy rằng người Việt chúng ta nói chung là tốt bụng, dễ hòa đồng, ham học hỏi và chuyên cần, nhưng chưa có cái sâu sắc và tính nguyên tắc có hệ thống trong cư xử cũng như về tổ chức. Nhược điểm này khiến cho cộng đồng người Việt thiếu tin tưởng và đoàn kết, do đó họ không có một cách thức tu tập, tổ chức có tính cộng đồng lớn. So với các cộng đồng Phật giáo các sắc dân khác, cộng đồng tu sĩ và Phật tử Việt nam phức tạp và nhiều chia rẽ hơn. Thật đáng ưu tư.
 Sau đây là lời tâm sự giác ngộ của một trưởng lão thời xưa, nhưng thật đáng để chúng ta chiêm nghiệm ngày hôm nay.
634. Tỷ-kheo tánh kiêu ngoa,
Phóng dật, ưa vị ngoài,
Giới, thiền định, trí tuệ,
Không đi đến viên mãn.
635. Việc phải làm, quăng bỏ,
Không phải việc, lại làm,
Kẻ kiêu ngoa phóng dật,
Lậu hoặc được tăng trưởng.
636. Những ai khéo tinh cần,
Thường tu tập niệm thân,
Không phải việc, không làm,
Kiên trì việc nên làm.
Bậc chánh niệm tỉnh giác,
Lậu hoăc đi đến diệt.
637. Trên đường thẳng được thuyết,
Hãy bước, chớ quanh co,
Hãy tự mình trách mình,
Hãy đem Niết-bàn lại,
638. Khi tinh cần nỗ lực,
Căng thẳng, vượt mức độ,
Thế gian, Vô Thượng Sư,
Dùng ví dụ chiếc đàn,
Bậc pháp nhãn, có mắt,
Ngài thuyết pháp cho ta.
639. Ta nghe lời Ngài giảng,
Lạc trú lời giảng dạy, 
Bình tĩnh, ta thực hành,
Ðể đạt đích tối thượng,
Ba minh ta đạt được,
Lời Phật dạy làm xong.
640. Ai chuyên nhất xuất ly,
Tâm tư hướng viễn ly,
Ai chuyên nhất vô sân,
Diệt trừ các chấp thủ.
641. Ai chuyên nhất ái diệt,
Tâm tư không si mê,
Thấy sanh khởi các xứ,
Tâm được khéo giải thoát.
642. Vị Tỷ-kheo tâm tịnh,
Ðược giải thoát chơn chánh,
Không chất chứa việc làm,
Ðiều phải làm không có.
643. Như một hòn đá tảng,
Không bị gió lay động,
Cũng vậy toàn bộ phận,
Sắc, vị, thanh, hương, xúc.
644. Pháp ái bất khả ái,
Không động, người như vậy,
Tâm trú, không hệ lụy,
Tùy quán, sự hoại diệt.
Trưởng lão Tăng kệ - chương 13
Khi đạt đến như vậy, hãy nói Không (vô tướng giải thoát) và Một (nhất tâm trong đại định).
Trong tâm từ,
SC Pháp Hỷ Dhammananda

Năm điều đưa đến hạnh phúc

Nếu bạn là một trong những người thỉng thoảng bị chứng trầm cảm, hay cảm thấy bấtmãn, không hạnh phúc, có những điều mà bạn có thể làm để cho ngày mới đẹp hơn.
Có năm cách thực dụng sau đây, vài trong số đó khá thách thức, có thể giúp bạn cảm thấy dễ chịu hơn:
1. có cha mẹ tốt (Pick good parents)
Điều này quả là không dễ làm vì bạn không phải là người chọn cha mẹ, mà cha mẹ bạn cũng đâu có chọn bạn làm con họ! Nhưng đã sinh ra trong một gia đình nào , trong một hình hài nào rồi thì phải chấp nhận thôi! Nếu bạn có tu tập và tạo phước đức trong kiếp trước nhưng chưa hết nghiệp, khi chết ở kiếp đó có tâm tỉnh giác cao, bạn có thể chọn lựa nơi sinh, cha mẹ, và như vậy bạn có quyền lựa chọn những gen tốt, môi trường tốt cho cuộc đời này. Trong “Đất Hạnh phúc”, gen di truyền át các yếu tốt môi trường, những nhà chuyên môn cho là như vậy. Một nghiên cứu trong Tháng Ba 2010 của hội Khoa Học Tâm lý (http://www.livescience.com/2346-happiness-partly-inherited.html) cho thấy điểm thắng thuộc về đội gen di truyền. Cơ cấu gen di truyền giải thích vì sao một số người có khuynh hướng đi vênh vang cũng tiềm tàng khuynh hướng ít xúc động và họat bát trong tự nhiên & xã hội.
Gen di truyền không nghiễm nhiên giải phóng bạn khỏi các trạng thái buồn chán, và những yếu tố bên ngoài sẽ vẫn cố gắng đè bẹp bạn. Nhưng yếu tố di truyền có thể cung cấp vài người một số hạnh phúc mà họ có thể rút ra trong thời gian không may mắn lắm. Một số đề tài nghiên cứu của các nhà sinh học Canada vào năm 2006 thử nghiệm trên chuột cho thấy có thể một ngày nào đó khoa học có thể tạo ra các gen để người ta tự chống lại trạng thái chán nản tuyệt vọng.
Đó là giả thuyết và thực nghiệm của khoa học. Trong Phật giáo chúng ta cũng công nhận yếu tố di truyền trong định luật gọi là Bija niyama, định luật chi phối sinh học. Nhưng phần lớn chúng ta không có quyền lựa chọn này. Vậy phải làm gì khi bạn lỡ phải thừa hưởng những gen di truyền không mấy tốt đẹp, lại phải sống trong môi trường mà chúng ảnh hưởng xấu lên quá trình hình thành và phát triển nhân cách của cá nhân bạn?
Trong Đại Hạnh Phúc Kinh (Maha Mangala sutta), Đức Phật đề xuất 38 pháp hạnh phúc mà nếu bất cứ ai thực hành đúng đắn sẽ đạt đến tự tại, không bị khuynh đảo bởi các pháp thế gian với tâm hồn trong sáng.
2. Bố thí hay hào phóng (Give it away)
Chỉ cần bạn cho đi hay biếu, tặng độ 5 đồng (đô la) là đã làm nên một ngày vui rồi, theo một nghiên cứu nam 2008. Hãy thử xem, cho đi hay ban tặng với tâm vui vẻ, với ý thức rằng bạn giúp người khác, làm cho họ vui, bạn sẽ cảm thấy vui ngay! Những hành động vị tha (vì người khác) cũng giúp cho đời sống hôn nhân của bạn dễ chịu hơn. Sau khi làm một việc thiện người ta cảm thấy hạnh phúc hơn và thấy đời sống có ý nghĩa và đáng sống hơn. Nhưng một hành động vị tha hay không ích kỷ thực sự thì không mong cầu kết quả, theo quan điểm Phật giáo. Trong Kinh 38 Điều Hạnh Phúc, bố thí là một trong những pháp đó, hỗ trợ vợ (hay chồng) con cũng thuộc về đề mục này.
3. Hãy nghĩ về điều này (Ponder this)
Nghĩ đến một nơi hạnh phúc, một thời hạnh phúc, một vinh hạnh nào đó hay một kỷ niệm tuổi thơ đẹp đẽ mà bạn đã có với những người thân yêu.
Con người thì kiên cường hơn là chúng ta thường nghĩ và có thể chịu đựng được những thời kỳ thử thách, như đã được chứng minh trong năm 2005 trong một nghiên cứu theo dõi “Tính tình thay đổi trong các bệnh nhân thẩm tách” (mood changes in dialysis patients). Họ thường vui vẻ mặc dù phải thay máu ba lần mỗi tuần trong vòng ba tháng. Nhưng những bệnh nhân khỏe mạnh lại tưởng thấy một đời sống khổ não khi được hỏi phải tưởng tượng là phải theo sát thời khóa khắc nghiệt này.
Như ông Winston Churchill (thủ tướng Anh từ ...) nói: "Một người tiêu cực thấy khó khăn trong mọi cơ hội; một người tích cực thấy cơ hội trong mọi khó khăn”.
4. Tập luyện (Work out)
Hãy làm việc liên tục cho đổ mồ hôi ra, cùng với thuốc thang và tư vấn có thể giúp người ta chống lại chứng trầm cảm bằng cách “đào đất cô đơn và mẫn cảm” (sapping lonely and vulnerable feelings). Tập thể dục làm tâm hứng khởi một phần bởi kích thích hai loại hóa chất trong cơ thể là hóc môn chống viêm và dị ứng (cortisol) và hóc môn giảm đau (endorphins). Tuyến thượng thận của người đang bực bội hay sợ hãi sản xuất ra hóc môn chống viêm và dị ứng (cortisol). Điều này làm tăng huyết áp và lượng đường trong máu, làm yếu khả năng miễn nhiễm và có thể dẫn đến hư hại hay viêm nhiễm cơ quan nội tạng. Nhưng làm việc đốt cháy cortisol, tái tạo lại mức độ bình thường của cơ thể.
Chạy thể dục, đạp xe hay tập thể dục nhịp điệu (dùng máy) cũng khiến não bộ tiết hóc môn endorphins- thuốc giảm đau tự nhiên vào máu. Cơ thể chịu đựng hiệu ứng tiêu cực của thuốc khi vẫn còn kinh nghiệm một hưng phấn tự nhiên. Để đạt được kết quả cao nhất trong tập luyện, hãy chắc rằng cường độ của nó phản ảnh mức độ căng thẳng. Và hãy thử thách cơ thể của bạn qua việc tiếp tục thích ứng bằng những chặng dài và cường độ luyện tập khác nhau.
5. Sống lâu (Live long)
Nếu bạn có bộ gen di truyền tốt và không ích kỷ, yêu đời và hoạt bát nhưng vẫn thấy rằng mình chán nản trong đời rác rưởi, chỉ thử vài lần xem sao. Một nghiên cứu về hai triệu người trong 80 quốc gia khác nhau vào Tháng Hai 2010 cho thấy rằng hầu hết chứng trầm cảm xẩy ra rất thường giữa độ tuổi giữa 40. Trong số những người Mỹ, thời kỳ tồi tệ nhất của phụ nữ là quanh tuổi 40 và nam giới là quanh tuổi 50. Nhưng càng lớn tuổi hơn người ta hay hướng đến loại bỏ những trạng thái tiêu cực trong khi đó chú ý hơn đến những gì mà họ đang hưởng thụ.
Những người Mỹ trong thời kỳ vang son thường có “xu hướng thấy ly nước có một nửa” (tend to see the glass as half full), mặc dù họ phải thăm viếng bác sĩ và trị liệu hóa học. Sauk hi chiến đấu với ung thư, bệnh tim, tiểu đường hoặc những chướng ngại lien quan đến sức khỏe khác, 500 người Mỹ độc lập tuổi từ 60 đến 98 định lượng mức độ thành công của tuổi già là 8.4 trung bình, với 10 trường hợp cao nhất trong một nghiên cứu năm 2005.
( phỏng dịch theo bài của Robert Roy Britt, LiveScience Managing Editor
posted: 09 February 2006 ET, có thêm bình luận từ góc nhìn phật giáo của Sư cô Pháp Hỷ - Dhammananda)

Gmail - Fw: KhaiT_HTTKhong_ A Lại Da Thức (mp3 6 phut) - scphaphy@gmail.com

Gmail - Fw: KhaiT_HTTKhong_ A Lại Da Thức (mp3 6 phut) - scphaphy@gmail.com